Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

ĐÔNG TÀ, CỚ SAO BI KỊCH

Gió mùa đông lạnh...

Ta lãng du một mình, tìm về một tiếng tiêu sầu réo rắt. Câu thơ trên Thí Kiếm Đình vang lên. "Đào hoa ảnh lạc bay thần kiếm - Bích hải triểu sinh trỗi ngọc tiêu". Vẫn lại hiện về hình bóng ảo mộng ấy. Nó ảo mộng từ trong trang sách mà lần đầu ta được gặp. Chập chờn trong những giấc ngủ. Một bóng quái khách áo bào màu xanh phong tư tiêu sái, lạnh lùng chắp tay nhìn về cuối chân trời trong khói sương đảo Đào Hoa.
Sự kỳ ảo bao quanh, sương khói phủ mờ lên bóng áo xanh. Cô độc và bi kịch đến tận cùng của một cõi tâm hồn ngạo mạn mà tài hoa hiếm có.
Tinh hoa ngàn thu của Kim lão nhân gia chung đúc cả vào Đông Tà Hoàng Dược Sư và bi kịch ngàn thu của một thiên tài luẩn quẩn không lối thoát cũng chung đúc cả vào ông.

Khi Kim Dung xây dựng nên Hoàng Dược Sư, ông gửi gắm vào con người này những gì? Sự hoàn hảo của một thiên tài toàn năng tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả. Một bậc kỳ tài tuyệt thế mà cả hàng ngàn nhân vật võ hiệp xưa này chẳng có người thứ hai được như ông. Con người mà biết đủ cả y bốc tinh tướng, kỳ môn ngũ hành, toán học binh thư, thậm chí cả thủy lợi, nông nghiệp, cầm kỳ thi họa ông đều có đủ và trong mỗi môn ấy đều là người giỏi nhất thiên hạ thì cớ sao nó lại bi kịch? Nếu ngày xưa Nguyễn Du đã từng than thay Kiều rằng "Chữ tài liền với chữ tai một vần", để an ủi cho đoạn trường tân thanh của nàng thì Hoàng Dược Sư không thể và không phải vậy. Ông ngạo mạn đứng trên tất thảy. Ông uy nghĩ lẫm liệt hùng cứ một phương. Ông không phục tùng người mà chỉ khiến người phục tùng mình. Làm câm lặng hết tất cả những lễ nghĩa thánh hiền của cái xã hội văn hóa Khổng Mạnh. Vậy thì bi kịch của ông do ông tự tạo ra chăng? Khi vì tham vọng điên cuồng với Cửu Âm Chân Kinh mà khiến ái thê phải ra đi mãi mãi? Khi cái tính bốc đồng nóng giận điên cuồng và rồi không còn một người đệ tử nào xung quanh? Khi cái suy nghĩ "Hoàng lão tà này thông minh tuyệt đỉnh sao có thể có đứa con rể ngu ngốc dường ấy" khiến ông suýt mất ái nữ Hoàng Dung. Có lý, nhưng chưa đủ. Bởi cái cảm giác này nó quá gợn. Nó để lại sự ray rứt khôn nguôi. Kim Dung chung đúc cả tinh hoa ngàn thu vào cả Hoàng Dược Sư, thì chẳng lẽ để xây dựng nên bi kịch của một thiên tài đáng thương bị bệnh tâm thần trong cái chấp bút đầy lạnh lùng đa đoan của Trần Mặc
Trong cái thế giới võ hiệp của Kim Dung, ta đưa thời đại vào để nghiền ngẫm về Hoàng Dược Sư chăng? Không, nó khập khiễng quá rồi. Võ hiệp Kim Dung như chính ông tâm sự đó là tâm tư của Kim lão nhân gia dồn cả vào những Dương Quá, Quách Tĩnh, Tiêu Phong, Hư Trúc... Còn Hoàng Dược Sư, xét cho cùng tuy để lại quá nhiều ấn tượng sâu sắc và yêu mến cho người đọc nhưng không phải là lý tưởng hóa và tuyệt đối không hề là lý tưởng hóa đối với Kim Dung. Với ông, đó là một nhân vật phụ. Chỉ có điều ông không ngờ rằng ông gây dựng nên một nhân vật để lại quá nhiều yêu mến cho những độc giả đến vậy.
Khí chất ngạo mạn mà si tình mãi mãi. Tài hoa mà cô độc thẳm sâu.
Ta lại tìm kiếm sự thấp thoáng nào đó để biện hộ cho ông. Và cũng giật mình nhận ra sự cô độc tàn lụi của bản thân ta. Khi ta hỏi vì sao bi kịch, ta cũng chỉ tìm lại chính cái bóng hình lãng đãng của bản thân ông. Nhận ra sự bi kịch của những câu chữ. Ta tự nhận về ta cái danh Tiểu Đông Tà hóa ra nhìn đời cũng chỉ là một gam màu mâu thuẫn. Chao ôi, Hoàng Dược Sư ơi hỡi Hoàng Dược Sư, tài hoa cổ kim hóa ra cũng chỉ là vẻ đẹp mong manh như một bông hoa tuyết giữa trời đông giá lạnh. Bởi người cao ngạo quá.
Sự cao ngạo tự mình là duy nhất giữa gầm trời, cái cách hành xử coi trời bằng vung, cái khí chất chẳng thèm nửa lời biện bạch khi bị vu oan giết Giang Nam Thất Quái...ở Hoàng Dược Sư hóa ra chỉ là chuỗi những quân bài domino đổ xuống của một trái tim rỉ máu đã tàn lụi từ cái đêm tàn mà tinh hoa ngàn đời của ông không cứu nổi con người ông yêu nhất trần thế.
Hoàng Dược Sư bi kịch. Bởi chính tài hoa tuyệt đỉnh của ông. Sự tài hoa tuyệt đỉnh ấy đã tạo nên một tính cách kiêu ngạo hiếm có giữa chốn nhân gian đảo điên thị phi và tà chánh mà trong mắt ông chỉ là một lũ ngu phu ngu phụ. Để rồi ông đi tìm cho mình một lối thoát, một chữ "tà" trong sự tự hào. Một khí chất ngạo mạn nghiêng trời lệch đất. Cái vẻ lạnh lùng tàn bạo chẳng đếm xỉa đến xung quanh mà trong mắt mình chỉ có ông là duy nhất.
"Một chút công phu nhỏ nhoi của Khô Mộc thì đại sư cái gì? Ngươi dạy võ cho con ngươi đi. Võ công của phái Tiên Hà thì xách dép cho chúng ta cũng không đáng"
"Cửu Âm Chân Kinh do người viết. Hoàng Lão Tà này chẳng lẽ không viết được à?"
“Hoàng lão tà làm việc mình cho là đúng, mấy mươi năm nay bọn người đời vô tri đã đem hết tội nghiệt trong thiên hạ đổ lên đầu cha ngươi, thêm vài chuyện nữa cũng có gì là nhiều?”

Ngạo mạn, phẫn uất, hào hùng, căm ghét, lạnh lùng. Đông tà đó !
Nhưng rồi lớp vỏ siêu nhân cuối cùng rớt xuống. Nước mắt ông rơi trên biển đêm và khúc ca Tào Tử Kiến vang vọng khi nhầm tưởng rằng con gái đã chết. Khúc tiêu chẳng còn ca nữa. Ngọn ngọc tiêu cũng bị bẻ gãy. Đông tà trở về với bản ngã duy lý của con người với một cái tâm đầy nhân bản. Tình yêu !
Hoàng Dược Sư. Một sự cô độc thẳm sâu của một thiên tài ngàn thu. Rốt lại cũng chỉ là sự bất lực trong ngòi bút của Kim Dung. Trong mê cung của bát quái trận đồ đảo điên mà Hoàng Dược Sư đã vùi cả tâm can trong cõi tang bồng tuổi trẻ. Tang thương như tiếng sầu réo rắt rơi trong mưa đêm của Mạc Đại. Ta tự hỏi rằng, có thứ công phu nào đẹp hơn Lạc Anh Kiếm Pháp? Có hòn đảo nào thần tiên hơn Đảo Đào Hoa? Có ai tướng mạo thanh cù hơn Hoàng Dược Sư? Nhưng liệu chăng có ai buồn khổ hơn ông ? Thôi thì bởi Hoàng Dược Sư là khách tài hoa. Mà xưa nay danh sĩ giai nhân, hoa nghiêm vẫn một đời gian khổ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét